Có những ngày thật lạ. Sài Gòn vẫn hối hả ngoài kia, những công việc vẫn đang chờ, nhưng trái tim của hơn 30 con người FSI Chi nhánh Hồ Chí Minh chúng tôi lại đang đập chung một nhịp, một nhịp đập rộn rã của niềm vui. Chúng tôi, những chiến binh công nghệ, những người làm kinh doanh, những con người của FSI, đã tạm gác lại mọi thứ để cùng nhau viết nên một câu chuyện tuyệt đẹp tại Đà Nẵng.
Ba ngày hai đêm. Một khoảng thời gian chẳng dài, nhưng đủ để chúng tôi hiểu nhau hơn, thương nhau hơn, và gắn kết với nhau như một gia đình thực thụ. Chuyến đi chơi chung của đại gia đình FSI-HCM lần này mang một chủ đề thật hay: Hướng về biển lớn – Đồng lòng vươn xa. Tấm banner được giương cao ngay khi chúng tôi đặt chân xuống sân bay Đà Nẵng, không phải là một lời hô hào. Đó là một mục tiêu, một ước mơ chung, và là điều mà chúng tôi đã cùng nhau trải nghiệm bằng cả trái tim mình trong suốt ba ngày rực rỡ ấy. 
Đồng lòng – sức mạnh từ những trái tim chung nhịp
Điều quý giá nhất chúng tôi mang về từ Đà Nẵng có lẽ chính là sự thấu hiểu và tình đồng đội. Chúng tôi đã thật sự sống trọn vẹn hai từ: Đồng Lòng.
Bài học trên bãi biển: Khi mồ hôi và nụ cười hòa làm một
Bạn có tin không, khoảnh khắc đáng nhớ nhất lại là lúc chúng tôi lấm lem nhất! Sáng hôm đó, bãi biển Đà Nẵng đẹp như một bức tranh. Nắng vàng óng ả, cát trắng mịn màng, và biển thì xanh một màu xanh đầy mời gọi. Nhưng chúng tôi không đến đây để đi dạo. Chúng tôi đến để chiến.
Cả đoàn được chia thành những đội nhỏ. Mọi ranh giới về phòng ban, về sếp hay nhân viên, về tuổi tác, dường như tan biến. Chỉ còn lại những màu cờ sắc áo, những tiếng hò reo cổ vũ khản cả giọng. Các thử thách nối tiếp nhau, thử thách nào cũng cần sức mạnh, sự khéo léo, và hơn hết là sự đoàn kết.

Tôi sẽ không bao giờ quên trò chơi cần cả đội cùng nhau đưa nước về đích. Nhìn thì dễ, nhưng chỉ cần một người sai nhịp, một người vội vàng, là mọi công sức đổ xuống cát. Chúng tôi đã phải học cách lắng nghe nhau, tin tưởng nhau, và di chuyển như một thể thống nhất. Có những giọt nước mắt vì tiếc nuối, nhưng rồi lại lau vội để làm lại. Tiếng hô “Một, hai, cố lên!” vang dội cả một góc biển.
Rồi đến trò chơi mà cả đội phải cùng nhau di chuyển trên những “con thuyền” đặc biệt. Chúng tôi đã ngã dúi dụi, cười đến chảy nước mắt. Nhưng ngã thì lại đứng lên. Quan trọng là chúng tôi vẫn nắm chặt tay nhau. Khi cả đội về đến đích, mồ hôi mặn chát hòa cùng nước biển, quần áo dính đầy cát, ai nấy đều thở dốc. Chúng tôi đã ôm chầm lấy nhau ăn mừng. Đó là chiến thắng của sự đồng lòng. Chúng tôi nhận ra, con thuyền FSI cũng vậy. Muốn vượt sóng, muốn đi xa, mỗi cá nhân đều là một tay chèo quan trọng. Chúng tôi phải chèo cùng một nhịp, nhìn về một hướng.
Buổi sáng hôm ấy, đồng lòng là khi bạn tin tưởng người bên cạnh, là khi bạn sẵn sàng hỗ trợ đồng đội mà không tính toán.
Bữa tối ấm cúng: FSI là nhà
Nếu ban ngày, chúng tôi là những chiến binh, thì ban tối, chúng tôi trở về bên nhau như một gia đình. Đêm tiệc tối của FSI-HCM thật đặc biệt. Không có những bài phát biểu dài dòng, khô khan.

Những lời chia sẻ của anh sếp thật gần gũi. Đó là lời cảm ơn chân thành đến tất cả anh em, những người đã góp sức mình cho ngôi nhà chung. Anh nói, chuyến đi này là để chúng tôi vui chơi, để nạp lại năng lượng. Những lời nói ấy khiến ai cũng cảm thấy ấm lòng, cảm thấy mình được trân trọng.
Rồi sân khấu bùng nổ. Hóa ra, anh em FSI không chỉ giỏi làm việc. Anh em mình còn hát hay, nhảy đẹp, và diễn kịch thì cười bể bụng. Những tiết mục văn nghệ cây nhà lá vườn nhưng chứa đựng bao tâm huyết. Những tiếng vỗ tay, những tiếng cười không ngớt.

Chúng tôi đã cùng nhau nâng ly. Không phải để chúc tụng xã giao. Chúng tôi nâng ly để cảm ơn nhau. Cảm ơn vì đã cùng nhau vượt qua những hạn chót nghẹt thở. Cảm ơn vì những lúc hỗ trợ nhau trong công việc. Mọi khoảng cách dường như bị xóa sạch. Giây phút đó, tôi tin tất cả mọi người đều có chung một suy nghĩ: FSI thật sự là nhà.
Hướng về biển lớn, vươn xa – ước mơ và khát vọng
Chủ đề của chuyến đi còn hai vế rất hay: Hướng về biển lớn và Vươn xa. Đây là tầm nhìn, là ước mơ mà FSI đang hướng tới. Chuyến đi Đà Nẵng đã cho chúng tôi những trải nghiệm thật sự để cảm nhận điều này.
Bài học từ đỉnh núi: Muốn thấy biển lớn, phải cùng nhau vượt khó
Trong chuyến đi, chúng tôi đã có một buổi cùng nhau chinh phục một ngọn núi cao, một thắng cảnh nổi tiếng của Đà Nẵng. Hành trình đi lên quả thật không dễ dàng. Những bậc thang đá dốc, những con dốc dài làm nhiều người thấm mệt. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

Nhưng bạn biết điều gì tuyệt vời nhất không? Đó là không một ai bị bỏ lại. Những người đi trước luôn dừng lại chờ. Những bàn tay đưa ra để kéo người đi sau. Những chai nước được chuyền tay nhau. Tiếng động viên “Cố lên, sắp đến rồi!” vang lên không ngớt. Tinh thần FSI là vậy đó. Chúng tôi có thể đi chậm một chút, nhưng nhất định phải đi cùng nhau.
Và khi chúng tôi đặt chân lên đến đỉnh, mọi mệt mỏi dường như tan biến. Một khung cảnh hùng vĩ hiện ra trước mắt. Đứng từ trên cao, chúng tôi nhìn thấy cả một vùng biển trời bao la, xanh ngát. Biển lớn là đây! Đó là thị trường rộng mở, là cơ hội, là thử thách đang chờ FSI chinh phục. Khoảnh khắc ấy, hít một hơi thật sâu không khí trong lành, lòng tôi dâng lên một niềm tự hào khó tả. Tôi hiểu rằng, để hướng ra biển lớn, chúng tôi phải cùng nhau vượt qua những con dốc, những khó khăn như thế này.
Chúng tôi cũng đã ghé thăm những nơi chốn linh thiêng, tĩnh tại trên ngọn núi. Lòng người như được gột rửa, tìm lại sự bình yên, nạp thêm năng lượng cho chặng đường dài phía trước.
Chạm vào mây trời: Ước mơ vươn cao, vươn xa
Ước mơ Vươn xa của FSI được chúng tôi cảm nhận rõ rệt nhất trong chuyến đi tới một khu vui chơi kỳ diệu, nằm tít trên đỉnh núi cao. Để lên được đó, chúng tôi đã đi trên một hệ thống cáp treo hiện đại, xuyên qua cả những làn mây. Cảm giác thật tuyệt vời! Lướt đi giữa mây trời, nhìn xuống cánh rừng nguyên sinh bên dưới, chúng tôi thấy mình như đang bay, đang vượt lên trên mọi giới hạn. Hình ảnh đó giống như FSI, luôn bứt phá, luôn mong muốn vươn lên những tầm cao mới.
Khi cánh cửa cáp treo mở ra, một thế giới khác hiện ra. Không khí se lạnh, trong lành. Những công trình kiến trúc cổ kính đẹp như tranh vẽ. Và đặc biệt nhất, chúng tôi đã cùng nhau đứng trên một cây cầu vàng óng, vươn mình ra giữa không trung, được nâng đỡ bởi đôi bàn tay khổng lồ, rêu phong. Cả đoàn FSI-HCM đã cùng nhau chụp một bức ảnh kỷ niệm tại đây. Cây cầu ấy, đôi bàn tay ấy, thật nhiều ý nghĩa. Nó như một biểu tượng cho khát vọng vươn xa, vươn tầm thế giới của FSI. Một khát vọng cần có nền tảng vững chắc và sự đột phá, dám vươn ra .
Chúng tôi đã cùng nhau vui chơi, cùng nhau ăn uống, cùng nhau tận hưởng những giây phút tuyệt vời trên “thành phố trên mây” ấy. Ai cũng cảm thấy một nguồn năng lượng mạnh mẽ, một niềm tin rằng, chỉ cần chúng tôi đồng lòng, FSI chắc chắn sẽ vươn xa.
Những giây phút bình yên, hiểu nhau hơn

Bạn nghĩ chuyến đi chỉ có những hoạt động tập thể sôi nổi? Không đâu. Chính những khoảnh khắc tự do, những lúc chúng tôi tự mình khám phá, lại là lúc chúng tôi hiểu nhau hơn.
Đó là những buổi tối, khi anh em chia thành từng nhóm nhỏ, rủ rỉ rủ rê đi ăn vặt. Đà Nẵng về đêm có quá nhiều món ngon. Chúng tôi đã cùng nhau xì xụp bên bát mỳ Quảng nóng hổi, hít hà vị mắm nêm của bánh tráng cuốn thịt heo, hay chia nhau từng miếng nem lụi thơm lừng. Bên những món ăn dân dã, những câu chuyện cũng trở nên gần gũi. Chúng tôi không nói về công việc. Chúng tôi nói về gia đình, về con cái, về những sở thích riêng.
Đó là những lúc chúng tôi rủ nhau đi dạo trên bãi biển đêm. Sóng vỗ nhẹ nhàng, gió thổi mát rượi. Chúng tôi đã ngồi bên nhau, chia sẻ cả những tâm sự thầm kín, những dự định cho tương lai. Những người đồng nghiệp vốn chỉ quen với hình ảnh nghiêm túc bên máy tính, giờ đây hiện ra thật khác, thật đáng mến.
Đó là lúc chúng tôi cùng nhau đi chọn quà cho gia đình. Ai cũng tíu tít chọn lựa, nhờ người này người kia tư vấn. Nhìn cách mọi người nâng niu từng món quà, tôi hiểu rằng, sau lưng mỗi chiến binh FSI là một hậu phương vững chắc, là gia đình.

Ba ngày ở Đà Nẵng, chúng tôi đã sống chậm lại một chút, đã lắng nghe nhau nhiều hơn, và đã thấy thương nhau hơn.
Ba ngày vui chơi đã khép lại. Chúng tôi trở về Sài Gòn, ai cũng có chút luyến tiếc. Nhưng thứ chúng tôi mang về nhiều hơn làn da sạm nắng, nhiều hơn những món quà đặc sản. Đó là một tinh thần FSI được làm mới, một ngọn lửa nhiệt huyết được thổi bùng, và một tình cảm gia đình đã siết chặt hơn bao giờ hết.
Chuyến đi với chủ đề Hướng về biển lớn – Đồng lòng vươn xa đã thành công trọn vẹn. Chúng tôi đã cùng nhau đồng lòng trên bãi biển, đã cùng nhau nhìn về biển lớn từ đỉnh núi, và đã cùng nhau thắp lên ước mơ vươn xa từ mây trời.
Xin được gửi lời cảm ơn thật lòng đến Ban Lãnh đạo Công ty FSI, đã luôn quan tâm và tạo điều kiện cho anh em có những giây phút nghỉ ngơi, gắn kết tuyệt vời thế này. Cảm ơn ban tổ chức của FSI-HCM đã lo lắng mọi thứ thật chu toàn.
Đà Nẵng ơi, tạm biệt nhé! Năng lượng đã được nạp đầy. Anh em FSI-HCM đã sẵn sàng trở lại với công việc. Chúng tôi sẽ mang tinh thần đoàn kết này, mang ngọn lửa này vào từng dự án. Chúng tôi đã sẵn sàng để cùng nhau chinh phục những ngọn núi cao hơn, những biển lớn xa hơn!
FSI-HCM, đồng lòng, tiến lên!


